Tê-lê-mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít-xơ trở về

Danh mục: Soạn văn , Soạn văn tập 1

Đề bài : Tê-lê-mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít-xơ trở về. Bài làm của Nguyễn Hoài Thương lớp 10c2 khối chuyên văn trường THPH chuyên Nguyễn Ngọc Đăng. BÀI LÀM Sau hai mươi năm trời ròng rã xa quê hương, phải chịu bao gian nan, thử thách, giờ thì cha tôi đã trở về nhà. Chỉ có điều là cha giấu mình trong bộ dạng của một kẻ ăn xin rách rưới, Cha làm như vậy là để thử xem người vợ hiền yêu dấu có nhận ra được mình hay không. ...

Đề bài : . Bài làm của Nguyễn Hoài Thương lớp 10c2 khối chuyên văn trường THPH chuyên Nguyễn Ngọc Đăng.


BÀI LÀM

Sau hai mươi năm trời ròng rã xa quê hương, phải chịu bao gian nan, thử thách, giờ thì cha tôi đã trở về nhà. Chỉ có điều là cha giấu mình trong bộ dạng của một kẻ ăn xin rách rưới, Cha làm như vậy là để thử xem người vợ hiền yêu dấu có nhận ra được mình hay không.

 Trong thời gian dài cha tôi vắng nhà, mẹ tôi phải thường xuyên đối phó với 108 gã đàn ông quyền quý trong vùng tranh nhau đến cầu hôn. Chúng xảo quyệt, hung hãn, quấy rối suốt ngày này qua tháng khác để rắp tâm ép buộc mẹ tôi và chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi. Pê-nê-lốp, người đàn bà thông minh, xinh đẹp là mẹ của tôi, luôn phải nghĩ ra trăm phương ngàn kế để kéo dài thời gian, hỉ vọng cha tôi sẽ trở về.

 Vì nóỉ là có biết một số điều về Uy-lit-xơ nên gã hành khất – tức là cha tôi đã được mẹ tôi cho phép vào nhà và ở lại để kể cho mẹ tôi nghe những điều về người chồng yêu quý mà mẹ đang mòn mỏi đợi trông. Hôm sau, mẹ tôi tổ chức cuộc thi bắn cung và ra điều kiện nếu ai giương được cây cung của Uy- lít-xơ thì sẽ lấy làm chổng. Hàng trăm kẻ quý tộc không kẻ nào nâng nổi. Gã hành khất xỉn tham dự và đã chiến thắng. Tôi nhận ra cha. Với cây cung trong  tay, cha con tôi đánh đuổi, tiêu diệt những tên cầu hôn quấy nhiễu và lũ đầy tớ phản chủ. Bà nhũ mẫu ơ-ri-clê lên gác báo tin là Uy-lit-xơ đã trở về nhưng mẹ tôi không tin mà bảo rằng bà chớ vội vui mừng vì có lẽ người đánh tan lũ cầu hôn láo xược là một vị thần nào đó. Còn Uy-lít-xơ chổng mình thì không còn hi vọng trở về, vì chàng đã chết.

 Nhũ mẫu vẫn một mực khẳng định là cha tôi đang ở dưới nhà và giục mẹ tôi hãy mau mau xuống đón mừng. Bà còn nói rõ cả dấu hiệu khó quên là cái sẹo ở chân cha tôi, dấu vết một lần ông đi săn bị nanh trắng của con lợn lòi húc vào. Mẹ tôi vẫn chưa tin, quay sang bảo nhũ mẫu hãy cùng xuống nhà để xem xác chết của bọn cầu hôn và người giết chúng.

 Xuống đến nơi, mẹ tôi bước qua ngưỡng cửa bằng đá rổi đến ngồi trước mặt cha tôi, trong khi ông tựa lưng vào cái cột; mắt nhìn xuống đất, hổi hộp xem người vợ cao quý sẽ nói gì khỉ nhận ra chổng mình. Mẹ tôi vẫn ngồi lặng thỉnh, vẻ mặt sửng sốt, lúc thì đăm đăm nhìn chổng, lúc lại như là không nhận ra người chổng yêu quý trong bộ quần áo rách mướp của kẻ ăn xin.

 Không nén nổi tức giận, tôi buột miệng trách sao mẹ lại tàn nhẫn như thế. Mẹ không hỏi han, cũng chẳng đến bên cha tôi vốn vã chuyện trò. Tỏi thầm nghĩ chắc trên thế gian này chẳng có người vợ nào sắt đá đến nỗi chổng đi xa biền biệt hai mươi năm, trải qua bao nỗi gian lao, bây giờ mới trở về xứ sở, mà lại có thể ngồi cách xa chồng như vậy.

 Mẹ tôi không giận mà dịu dàng đáp: “ Tê-lê-mác con ơi, lòng mẹ kinh ngạc quá chừng ! Mẹ không sao nói được một lời, mẹ cũng không thể hỏi han, không thể nhìn thẳng vào mặt người ấy. Nếu quả thực đây chính là Uy-lít-xơ, bây giờ mới trở về, thì con có thể tin chắc rằng thế nào cha con và mẹ cũng sẽ nhận được ra nhau một cách dễ dàng, vì cha mẹ có những bí mật riêng, chỉ hai người biết với nhau, còn người ngoài không ai biết hết”.

Nghe mẹ tôi nói vậy, cha tôi nhẫn nại mỉm cười và nói với tôi: “Tê-lê-mác con! Đừng làm rầy mẹ, mẹ còn muốn thử thách cha ở tại nhà này. Thế nào rồi mẹ con cũng nhận ra cha, chắc chắn như vậy. Hiện giờ, cha còn bẩn thỉu, rách rưới nên mẹ con khinh cha, chưa nói: “Đích thị là chàng rồi!”. Nhưng về  phần cha con ta, ta hãy bàn xem nên xử trí việc này thế nào cho ổn thỏa. Từ trước tới nay, nếu có ai đó giết chết một người trong xứ sở, chỉ một người thôi và dù kẻ bị giết chẳng có ai báo thù cho nữa, thì người ấy cũng phải rời bỏ cha mẹ, quê hương mà trốn đi. Huống hổ chúng ta đây, chúng ta đã hạ cả thành lũy bảo vệ đô thị này, giết hàng trăm chàng trai của các gia đình quyền quý nhất. Tình huống ấy, cha khuyên con nên suy nghĩ”.

 Tôi kính cẩn thưa rằng mọi việc xỉn cha cứ định liệu, vì xưa nay, cha vốn là người sáng suốt. Tôi cũng hứa là sẽ hết lòng phù tá cha tôi.

Sau đó, cha bảo mọi người đi tắm rồi mặc quẩn áo đẹp vào, nhảy múa, ca hát để người ngoài lầm tưởng là nhà có đám cưới và dặn tất cả hãy giữ kín mọi chuyện cho đến khi hai cha con tôi về đến trang trại của ông nội. Sắp đặt xong, cha cũng đi tắm.

 Lát sau, từ phòng tắm bước ra, trông cha uy nghỉ, đẹp đẽ như một vị thần.Trở về chỗ cũ, cha nói với mẹ rằng: “Khốn khổ! Hẳn là các vị thần lỉnh trên núi Ơ-lem-pơ đã ban cho nàng một trái tim sắt đá hơn ai hết trong đám đàn bà yếu đuối. Vì  một người khác chắc không bao giờ có gan ngồi cách xa chổng như thế, khi chổng đi biển biệt hai mươi năm trời, trải qua bao nỗi gian truân,  nay mới trở về xứ sở!”. Rồi cha tôi bảo nhũ mẫu hãy kê cho ông một chiếc giường để ông ngủ một mình như bấy lâu nay, vì trái tim trong ngực vợ ông là làm bằng sắt.

 Mẹ tôi thận trọng đáp: “Khốn khổ! Tôi không cố ý coi thường, coi khỉnh ngài, cũng không ngạc nhiên đến rối trí đâu! Tôi biết rất rõ ngài như thế nào khỉ ngài từ giả I-tác ra đi trên chiếc thuyền có mái chèo dài. Vậy thì, Ơ-ri-clê!

Già hãy cho khênh chiếc giường chắc chắn ra khỏi gian phòng vách tường kiên cố do chính tay Uy-lít-xơ xây nên, rồi lấy da cừu, chăn và vải đẹp trải lên giường!”.

 Mẹ tôi nói vậy là để thử cha tôi. Quả nhiên, cha tôi bỗng  giật  mình hỏi ngay: “Nàng ơi, nàng vừa nói một điều làm cho tôi chột dạ. Ai đã xê dịch giường của tôi đi chỗ khác vậy ? Nếu không có thần linh giúp đỡ thì dù là người tài giỏi nhất cũng khó lòng làm được việc này”. Rổi cha tôi kể chỉ tiết, tỉ mỉ  về đặc điểm của chiếc giường khác thường ấy. Bí mật này, ngoài cha và mẹ tôi ra, chỉ có  một thị tì của mẹ được biết.

 Nghe vậy, mẹ tôi bủn rủn cả chân tay vì cha tôi đã tả đúng mười mươi sự thật. Mẹ bèn chạy ngay lại, nước mắt chan hòa, ôm lấy cổ và hôn lên trán người chồng yêu quý mà nói rằng:

 -Uy-lít-xơ! Xỉn chàng chớ giận thiếp, vì xưa nay chàng vẫn là người nổi tiếng khôn ngoan! Ôi! Thần lỉnh đã dành cho hai ta một số phận xiết bao cay đắng vì ghen ghét, không muốn chúng ta được sống vui vẻ bên nhau, cùng nhau hưởng hạnh phúc của tuổi thanh xuân và cùng nhau đi đến tuổi già đầu bạc. Vậy giờ đây, xỉn chàng chớ giận thiếp, cũng đừng trách thiếp về nỗi gặp chàng mà thiếp không âu yếm  chàng ngay. Thiếp luôn luôn lo sợ có người đến đây, dùng lời đường mật đánh lừa, vì  đời chẳng thiếu gì người xảo quyệt, chỉ làm điều tai ác… Giờ đây, chàng đã đưa  ra những chứng cứ rành rành, tả lại cái giường không ai biết rõ, ngoài chàng với thiếp và Ắc-tô-rít, người thị tì của cha thiếp cho đi theo khi thiếp về đây và sau đó giữ cửa gian phòng tường kiên cố của chúng ta. Vì vậy, chàng đã thuyết phục được thiếp và thiếp phải tin chàng, tuy lòng thiếp rất đa nghỉ.

 

uy lit xo tro ve

Giọng nói chân thành của mẹ tôi khiến cha tôi vô cùng cảm động. Cha ôm lấy người vợ xiết bao thương yêu, người bạn đời chung thủy của mình mà khóc dầm dể.
 
 Được gặp lại chổng sau hai mươi năm mòn mỏi đợi chờ, mẹ tôi sung sướng vô cùng! Mẹ nhìn ngắm cha không chán mắt và hai cánh tay trắng muốt của mẹ cứ ôm chặt cổ cha không muốn rời. Cảnh tượng đó khiến trái tỉm tôi – đứa con trai duy nhất của hai người – cứ thổn thức mãi không thôi vì xúc động, vì hạnh phúc. Từ nay, tôi sẽ luôn được sống trong sự yêu thương, che chở của mẹ, của cha.
 

Theo: Thái Bảo

Các bài nên tham khảo

Soạn bài Cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử

Soạn bài cầu Long Biên – chứng nhân lịch sử I. Đọc – hiểu văn bản Câu 1. Bài văn có thể chia làm 3 đoạn. (1) Từ đầu đến « của thủ đô Hà Nội » : giới thiệu ...

Sự việc và nhân vật trong văn tự sự

Sự việc và nhân vật trong văn tự sự I. Đặc điểm của sự việc và nhân vật trong văn tự sự. 1. Sự việc trong văn tự sự a. - Sự việc khởi đầu là (1). - Sự việc phát ...

Soạn bài giao tiếp, văn bản và phương thức biểu đạt

Soạn bài giao tiếp, văn bản và phương thức biểu đạt I. Tìm hiểu chung về văn bản và phương thức biểu đạt. 1. Văn bản và mục đích giao tiếp a. Muốn biểu đạt tư ...

Soạn bài nhân hóa

Soạn bài nhân hóa I. Nhân cách hóa là gì? 1. Có 3 sự vật được miêu tả bằng những từ ngữ để gợi hoặc tả con người. (1) Ông trời mặc áo giáp đen ra trận. (2) Muôn ...

Tả một chú công nhân đang xây nhà

Đề bài: Tả một chú công nhân đang xây nhà. Hướng dẫn lập dàn ý I. Mở bài - Hàng ngày đến trường đi qua một công trường đang xây dựng. - Em gặp chú công nhân thợ ...

Phát biểu cảm nghĩ về bài Cầu Long Biên - chứng nhân lịch sử của Thuý Lan

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài kí Cầu Long Biên - chứng nhân lịch sử của Thuý Lan Bài làm Văn bản nhật dụng này cung cấp cho chúng ta những thông tin bổ ích ...

Phát biểu cảm nghĩ của em về nhân vật Dế Mèn

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ của em về nhân vật Dế Mèn trong đoạn trích Bài học đường đời đầu tiên (trích Dế Mèn liêu lưu kí) của nhà văn Tô Hoài. Bài làm 1. Ở ...

Soạn bài luyện tập về phương pháp lập luận trong văn nghị luận

LUYỆN TẬP VỀ PHƯƠNG PHÁP LẬP LUẬN TRONG VĂN NGHỊ LUẬN I. LẬP LUẬN TRONG ĐỜI SỐNG Lập luận trong đời sống là đưa ra luận cứ (chứng cứ) nhằm dẫn dắt người nghe, ...

Soạn bài tinh thần yêu nước của nhân dân ta

TINH THẦN YÊU NƯỚC CỦA NHÂN DÂN TA I. GỢI Ý TRẢ LỜI CÂU HỎI TÌM HIỂU BÀI Câu 1: (Sgk. tr 26) - Bài văn này nghị luận vấn đề tinh thần yêu nước của nhân dân ta. ...

Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ Cho thuê nhà trọ phòng trọ giá rẻ